top of page

Nitya nhớ những lớp Yoga mình từng học trước đây, khi thầy giáo nói đến tên tư thế nào, mọi người sẽ tự động vào thế thật là nhanh, như một cái máy được lập trình sẵn, hầu như ai cũng nhớ bài. Hay nhỡ ai có quên, thì ngó sang người bên cạnh, à chân họ để thế này, tay họ để thế kia, mình cũng để y vậy, vậy là xong tư thế. Đôi khi, thầy có xuống chỉnh cho mình thì thầy sẽ ấn tay này chân kia, vặn vẹo người học viên, mà cũng không hỏi xem mình có bị đau không. Nitya tin nhiều lớp Yoga bây giờ vẫn diễn ra như thế.


Nitya may mắn được học lại về Yoga từ đầu, từ những người thầy có tâm, có kinh nghiệm. Và Nitya hiểu ra, hoá ra những gì mình thực hành Yoga trước đây vẫn còn nông cạn và bề mặt quá. Hoá ra việc tập Yoga trước đây chỉ là việc nhớ cho chính xác cái hình dáng của tư thế đó, mà chẳng hiểu gì về cơ thể của mình, chẳng hiểu gì về việc để chuẩn bị cho 1 tư thế, nền móng của mình đã đủ vững chãi chưa.


Nền móng ở đây, Nitya muốn nói đến 2 chuyện.


Một là điểm tiếp chạm của cơ thể mình với mặt thảm. Bạn tưởng tượng bạn dựng một cái ghế 3 chân trên sàn nhà, mà trong đó chỉ cần 1 chân nó lung lay, thì cách gì nguyên cái ghế nó cũng không vững được để bạn có thể tự tin ngồi vào. Cơ thể mình cũng vậy, nếu nó không thể thiết lập được một điểm bám vững chắc trên thảm, thì bạn cũng sẽ ngả nghiêng nếu giữ tư thế lâu. Vậy thì hình dáng tư thế đúng còn có ý nghĩa nữa không?


Nền móng Yoga

Hai là tâm trí của bạn, thứ mà đôi khi bạn chẳng buồn để tâm khi tập Yoga. Bạn có đang dành sự chú tâm cho toàn bộ cơ thể mình khi tập không? Hay cơ thể thì đang loay hoay với tư thế nhưng cái đầu bạn nó cứ lo nghĩ đến chuyện khác, thành ra dù bạn có làm nền móng cơ thể vật lý chắc thế nào, tâm trí cũng sẽ đẩy bạn ra khỏi sự vững vàng mà bạn cần. Khi hơi thở và suy nghĩ đã lạc ra khỏi dòng chảy Yoga, bạn chẳng thể cảm nhận được tác dụng của asana nữa.


Nitya sẽ không vội bắt bạn vào tư thế, mọi thứ sẽ cần được thiết lập từng bước một. Hãy tham khảo lớp Yoga của Nitya để được chia sẻ và hướng dẫn kỹ hơn về nền móng bạn nhé.

Nitya có dịp được trò chuyện với nhiều người về môn thể thao họ đang tập. Khi được hỏi vì sao bạn không thử Yoga, câu trả lời sẽ thường là:

- Yoga tập buồn ngủ quá, chậm quá, tập một lúc là mình chán.

- Mình thích môn gì đó sôi động, vui vẻ, còn Yoga như cho mấy người hướng nội tập thì hơn.

- Yoga không có build cơ như gym hay nhiều môn khác, tập thể thao thì phải build cơ mới khoẻ.

- Người mình không có dẻo như mấy cô dạy Yoga nên tập không phù hợp.

- Nữ tập Yoga chứ nam tập làm gì, thấy nó nữ tính quá.


Khi nghe những chia sẻ này, Nitya không thấy bất ngờ, vì nó không sai nhưng nó cũng không đúng. Có lẽ thị trường và truyền thông Yoga hiện giờ khiến cho không ít người có những định kiến nhất định mà đâu đó thiếu đi sự hiểu biết đủ và sâu hơn về Yoga, một hình thái luyện tập rất lâu đời này.


1. YOGA CHẬM?

Nhịp tập asana chắc chắn sẽ không nhanh giống như nhịp độ bạn chạy bộ hay các môn đối kháng cao như cầu lông, đá banh, những môn khiến bạn tập trung nhiều vào cardio và nhịp tim luôn được đẩy lên cao. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, một buổi tập Yoga cũng sẽ có đủ các phần như các môn khác, gồm khởi động, tăng tốc và chuẩn bị cho kết thúc. Mức độ khó và nhịp độ tập tăng dần qua các phần và hạ dần khi về cuối. Đặc biệt, nếu bạn tập các trường phái Yoga như Astanga Yoga hay Vinyasa Yoga, mức độ liên tục, thay đổi của các tư thế sẽ dồn dập hơn Hatha Yoga nữa. Và mình tin nếu bạn đã trải nghiệm tập Yoga trọn vẹn, bạn cũng sẽ cảm nhận nhịp tim mình dồn dập, mồ hôi túa ra, không kém gì khi bạn tập môn khác. Yoga hướng bạn đến cảm nhận cơ thể sâu sắc hơn, nhịp khi nhanh khi chậm, nên nếu nói Yoga là môn chậm chạp, thì không đúng nhé.


2. YOGA CHÁN?

Tập Yoga có chán không? Nếu quan sát bên ngoài, bạn sẽ chỉ thấy giáo viên hướng dẫn động tác lúc thì vặn qua lại, rồi gập, nằm duỗi… Chán nhỉ, lại còn không có nhạc nữa, không giống như tập nhảy hay zumba thật là vui nhộn. Chia sẻ với các bạn, Nitya rất thích nhảy và âm nhạc, Nitya mong muốn mình sẽ nghiêm túc học 1 môn nhảy đàng hoàng. Nhưng điều đó không lấy đi sự yêu thích của Nitya với Yoga. Yoga có rất nhiều hình thái tập khác nhau, hiện nay có cả Yoga nhạc, Yoga bay… Bạn có thể thử các loại hình hiện đại này của Yoga. Và ngay cả với Yoga cổ điển hay các trường phái Yoga khác, cũng có rất nhiều chuỗi asana khác nhau để bạn tập, và tuỳ thuộc vào sự sáng tạo của người hướng dẫn nữa. Thử tham khảo lớp Yoga của Nitya nha. Với Nitya thì việc tập 1 chuỗi Hatha Yoga 1 thời gian cũng chẳng hề nhàm chán, vì mỗi lần tập là mỗi lần mình lại cảm thấy có gì đó khác, trong cơ thể và tâm trí mình. Chán hay không, phần nhiều là cảm nhận chủ quan của người tập, chứ không phải việc tập luyện.


3. YOGA YẾU?

Tập Yoga thì cơ không khoẻ như tập gym được? Việc này còn tuỳ vào mục đích luyện tập của bạn nữa, nếu bạn muốn nhanh chóng phải có 6 múi thì tập Yoga không phù hợp. Nhưng mình chưa từng thấy ai tập Yoga đều đặn mà cơ không khoẻ cả, vì để lên được những động tác như đứng trên đầu, con công thì cơ bạn phải thật sự đủ khoẻ mới làm được. Các asana trong Yoga đều có thể làm mạnh cơ của bạn với việc điều chỉnh tần suất và thời gian giữ thế, vì vậy, nếu nói tập Yoga không có lợi ích gì cho cơ là không đúng.


4. YOGA CHỈ LÀ UỐN DẺO?

Mục đích tối thượng của việc tập Yoga không phải là để làm được các động tác uốn éo phức tạp, dù đó sẽ là kết quả đi kèm. Asana chỉ là một phần nhỏ của Yoga. Yoga hướng bạn đến sự cân bằng cơ thể và tâm trí, sự giải thoát, phúc lạc tuyệt đối thông qua triết lý 5 điểm Yoga. Khi tập asana, bạn phải làm việc với cả cơ thể và tâm trí mình, để giữ 1 tư thế lâu không phải chỉ gồng mình là làm được, đó là điều kỳ diệu của Yoga khi phải kết hợp giữa nỗ lực lẫn sự thả lỏng. Nếu chỉ chăm chăm đến việc phải tập được tư thế này tư thế kia, bạn sẽ đánh mất vẻ đẹp và lợi ích sâu sắc của Yoga mà những môn thể thao khác có thể không cho bạn.


5. YOGA NỮ TÍNH?

Yoga dành cho tất cả mọi người, không phân biệt giới tính hay tuổi tác. Đàn ông tại sao lại không tập Yoga được? Bạn có biết các Swami Yoga thời xưa toàn là nam giới và đàn ông có thể dẻo dai không kém gì phụ nữ nếu có sự luyện tập phù hợp. Cơ thể chúng ta là một cấu trúc cực kỳ phức tạp của hệ thống cơ xương khớp, dù là nam hay nữ, bạn cũng cần cải thiện sự dẻo dai, linh hoạt của mình, vì đó là điều kiện quan trọng của sự khoẻ mạnh, trẻ trung, ít bệnh tật.  Bạn không thấy ngày nay rất nhiều người gặp vấn đề về thoái hoá cột sống và xương khớp sao, mà còn phải chấp niệm môn này môn kia chỉ dành cho nam hay nữ?


6. ĐÃ CHỌN MÔN THỂ THAO NÀO THÌ CHỈ THEO NÓ THÔI?

Một điều nữa Nitya muốn đề cập, về mặt rèn luyện thể chất, không nhất thiết chỉ tập 1 môn thôi mà hãy kết hợp nhiều môn thể thao vì chúng bổ trợ cho nhau rất nhiều. Yoga có thể giúp bạn rất nhiều khía cạnh khác nhau của thể chất, nhưng nó sẽ hoàn hảo hơn nếu bạn đi bơi, chạy bộ để tăng cường sức khoẻ tim mạch, tập gym để thêm sức mạnh cho cơ. Hãy kết hợp các môn thể thao theo nhu cầu của cá nhân bạn. Nếu chưa thử hay đã từng thử Yoga nhưng dừng lại, hãy thử bắt đầu lại và biết đâu bạn sẽ nhận ra Yoga là một môn rất lạ lùng và diệu kỳ, như cách mình thấy nó. Hãy đừng từ chối nó chỉ vì những điều mình nghe người khác nói hay những định kiến đã có sẵn.


Tập Yoga ngoài công viên

Câu chuyện 1 

Một buổi trưa ở văn phòng A như mọi ngày, khi tôi đang dọn dẹp lại bàn làm việc để chuẩn bị bắt đầu buổi chiều, chị bước vào văn phòng. Tôi nhớ chị mặc một bộ đồ tối màu, và dù đã trang điểm, tôi thấy mắt chị đỏ hoe. Chị nói với tôi chị vừa mới ở toà án về. Hôm nay, anh chị chính thức li dị và xa nhau. Tôi không biết phải nói gì, tôi còn quá trẻ và ít trải nghiệm. Tôi chỉ cảm thấy một nỗi buồn vô hạn trong chị, còn trong tôi lại băn khoăn. Hôm nay là một ngày buồn của chị, mà chị vẫn phải lên văn phòng, vẫn phải giả bộ cười nói với đồng nghiệp. Tôi ước gì hôm đấy chị không phải lên văn phòng, hay thậm chí chị có thể vắng mặt một thời gian ngắn. Tôi không rõ chị có chia sẻ với sếp chị không, tôi chỉ biết có lần chị kể với tôi chị xin nghỉ một vài hôm mà người ấy đã không hài lòng. Ừ thì, ly dị thôi mà, rồi sẽ qua thôi, có gì mà phải khóc lóc ở văn phòng hay phải nghỉ phép…


Câu chuyện 2

Lại một buổi chiều khác ở một văn phòng B. Đang làm việc, tôi nhận được 1 tin nhắn của mẹ tôi. Con Misa chết rồi (Misa là tên con chó nhà tôi). Lúc ấy, bạn biết phản ứng của tôi là gì không? Tôi bước vội vào nhà vệ sinh nữ, khép cửa lại, và tôi khóc. Tôi nức nở vì con kiki thân yêu của tôi ra đi, mà tôi không kịp gặp nó. Tôi ở xa nhà nên 1 tuần tôi mới về 1 lần hay đôi khi cả tháng tôi mới về. Nó là con chó vô cùng tình cảm mà tôi rất yêu mến và gần gũi. Khóc xong, tôi rửa mặt, nhưng mà làm sao để người ta không biết là tôi vừa khóc nhỉ. Chịu thôi, ai hỏi chắc tôi sẽ nói là tôi bị đau mắt. Rồi tôi trở lại bàn làm việc và tiếp tục chạy deadline, mà trong lòng tôi ngổn ngang vô cùng, tôi còn chẳng thể tập trung nổi. Ừ thì, một con chó thôi mà, có gì mà phải khóc lóc…


Câu chuyện 3 

Một cuộc họp như mọi khi ở một công ty C. Mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu, chị đồng nghiệp update một project chị đang lead, có vẻ dự án cứ đing đong gặp trục trặc mãi mà chưa hoàn thành, và rồi người sếp nọ quát tháo chị với lời lẽ nặng nề. Người chị bật khóc, có lẽ chị đã dồn nén quá nhiều áp lực cho dự án này ngay từ đầu, mà lý do của vấn đề lại là thứ chị không kiểm soát được. Thấy chị khóc, người sếp nọ giảm lại cao độ giọng nói nhưng vẫn liên tục chỉ trích. Chị cố gắng kìm nén lại việc khóc nhưng tôi nghĩ nó sẽ bùng nổ vào một lúc khác. Không khí lúc đó vô cùng căng thẳng, chẳng ai dám lên tiếng để nói đỡ cho chị vài lời, ừ thì, nặng lời một chút, có gì mà phải khóc…


Ừ thì, KPI công ty quan trọng hơn tất thảy, kể cả khi cuộc sống có lấy đi của bạn vài thứ quan trọng, kể cả khi trái tim có tan nát, đau buồn, sợ hãi thì vẫn phải mạnh mẽ lên, đừng khóc lóc, thật là yếu đuối. Đây là suy nghĩ của tôi trước đây, dù rằng tôi rất dở việc che giấu cảm xúc, và tôi tin nó là suy nghĩ của nhiều người hiện giờ.


crying angel

Tôi không cổ xuý việc thể hiện cảm xúc mọi lúc, mọi nơi với mọi vấn đề. Tôi chỉ mong chúng ta hãy thật lòng nhìn vào mình và biết dù cho thế nào, chúng ta cũng là con người. Chúng ta không phải là những cỗ máy hay robot chỉ biết cắm đầu làm việc mà không có cảm xúc. Và chính vì cái văn hoá chúng ta phải làm việc chuyên nghiệp, phải biết kìm nén cảm xúc cá nhân nên chúng ta mới sống một cuộc đời mà phải mang quá nhiều chiếc mặt nạ. Bạn nghĩ cảm xúc mà bạn đang dồn nén, chối bỏ khiến bạn làm việc tốt hơn sao, hay bạn cũng chỉ đang mượn cớ công việc để tạm quên đi vết thương của mình hoặc tệ hơn là giấu nó thật sâu.


Tôi đã chứng kiến nhiều giọt nước mắt của nhiều người khác nữa. Cho dù nó là nguyên nhân gì, tôi tin ai cũng có lí do chính đáng, được là chính mình. Tôi không cho rằng khóc là yếu đuối. Nếu nhìn thật sâu, nó cũng chỉ là một cách biểu đạt cảm xúc trước một sự việc, như bật cười, trầm trồ... Yếu đuối hay không là do ta tự gán nhãn cho nó mà thôi. Đôi khi không dám khóc mới là yếu đuối, vì sợ sự dò xét của người khác, đôi khi khóc mới là dũng cảm nói rằng tôi đang không ổn và tôi cần được tôn trọng. Tôi nghĩ quyền được khóc nên được ghi nhận, đặc biệt là ở công ty nơi chúng ta dễ bị tổn thương cũng như làm tổn thương người khác. Tôi không mong chúng ta mạnh mẽ hơn, vì tôi tin tự mỗi người sẽ có cách của họ. Tôi chỉ mong chúng ta sống thật hơn với nhau, đồng cảm và hiểu nhau hơn, quan trọng hơn là được sống thật với chính mình, dù ở đâu đi chăng nữa.


Nitya Health Coach
  • phone
  • logo mail new
  • LinkedIn
  • Facebook
  • Instagram
    bottom of page